Chặng đường 03 năm

Ba năm trước mình xuất bản quyển sách đầu tiên “Ôm tim anh bỏ chạy” và viết tiếp câu chuyện mới “Tình yêu thổi từ đâu đến”. Được xuất bản sách chính là một trong những món quà tuyệt vời mà cuộc sống đã mang đến cho mình. Mình thích đọc sách, thích viết đã thực sự bất ngờ khi được cầm quyển báo Mực tím in truyện ngắn đầu tay và sau đó nhận được hơp đồng xuất bản. Gần đây mình có ký tiếp một hợp đồng xuất bản nữa với một công ty khác. Hy vọng sách sẽ phát hành trong năm nay. TT__TT. sach

Chiang Mai ~ Thailand

16806721_1920972711447724_9062883774009450066_n

Despite becoming a fixture on the package-tourist itinerary, Thailand’s second city manages to preserve a little of the atmosphere of an overgrown village and a laid back traveller vibe, especially in the traditional old quarter. Chiang Mai is a fun and historic city, packed with culture and bustling markets, but its real charm lies in its staggering range of tours, treks, courses and activities available. The choices are endless: elephant riding, hill-tribe homestays, waterfalls, massage, cooking, hot-air ballooning, mountain biking, rock climbing, bungy jumping, river cruises, unlimited shopping, and national parks on its doorstep. On top of that there are fabulous temples, delicious food, unparalleled night markets, and an energetic nightlife. It’s impossible to get bored here.

The Lonely Planet guidebook

Tạm biệt 2016 ~

Trời đẹp. Muốn đi picnic, đi chụp hình, đi ăn pizza, đi spa, đi quán bar… Nghe chú tour guide đồn ở đường Nguyễn Huệ có quán bar mới mở đẹp lắm, ngon lắm. Là chỗ nào nhỉ?
Cuối năm đường phố lạnh hiu, cứ ngỡ mùa đông về nhưng thực ra sắp sang xuân. Bạn bè chộn rộn gửi lời chào. Cười với đời vì sắp sang tuổi mới mà vẫn độc thân. Năm sau xuất bản sách nhé, quyển mới nhất định phải bán chạy hơn quyển cũ. Ôi, tự đặt ra mục tiêu thế thôi nhưng không biết có thực hiện được không.
Tạm biệt 2016. Dù đã có quá nhiều chuyện xảy ra nhưng vẫn muốn nói lời cám ơn với CUỘC SỐNG. Vì tôi vẫn mạnh khỏe, vẫn rong chơi và yêu đời. Cám ơn ba mẹ vì đã chăm sóc cho con. Cám ơn các bạn của tôi vì đã luôn bên tôi, đem lại cho tôi niềm vui và tiếng cười.
Sắp “băm” rồi. Xách ba lô lên và đi thôi. Hãy bắt đầu bằng những giấc mơ về Sapa, Korea và Jeju…

15726910_10154826006463480_6576567763674819076_n

Xuất bản sách

Cách đây vài ngày mình nhận được câu trả lời từ đơn vị xuất bản sách. Bản thảo viết hai năm, sửa đi sửa lại cả trăm lần cuối cùng cũng được duyệt rồi. Không cảm thấy vui mừng như lần đầu tiên có truyện được đăng báo mà chỉ ngồi thừ người một lúc. Ôi chao, thật khó khăn. Trong vòng hai năm qua, mình đã gửi bản thảo của mình đến một vài đơn vị sách nhưng rồi đều phải nhận lại vì nhiều lý do. Không biết lần này mọi chuyện có được suôn sẻ không nữa.

Mình không phải nhà văn, càng không có khả năng sáng tạo nên những câu chữ bay bổng và đầy chất nghệ. Mình chỉ đơn giản là mình, một đứa thích viết lách và hay mơ mộng. Truyện mình viết nhiều khi bị chê lên chê xuống, chê rành rành “truyện dở ẹc”. Mình buồn một hồi rồi thôi, lại viết.

Sách mình viết được xuất bản, vui thì vui thật đấy nhưng cũng lắm nỗi lo. Lo sách không bán được, lo đủ chuyện ngô nghê. Thôi thì cứ vui trước mắt, rồi chuyện gì đến sẽ đến.

15541421_1891839027694426_6038760397681075378_n

Sách của Hồng Diệu ở nhà sách Phương Nam Books Kon Tum

Trong cuộc sống chuyện gì cũng có thể xảy ra

Wow! Thật buồn khi nghe nhiều chuyện không may xảy đến với người bạn thân nhất. Cô ấy sắp sửa ly dị chồng sau 5 tháng kết hôn. Mình khá bất ngờ, sửng sốt và hoang mang. Cô ấy bảo kết thúc rồi bởi mâu thuẫn quá cao.

Trước giờ mình gặp toàn những người chẳng ra đâu vào đâu, nhiều lúc cắn răng cố chịu đựng để gặp họ nhưng rồi bức bối quá thế là nói tạm biệt luôn. Ngày bạn đám cưới, cứ cười mãi rằng cô ấy rốt cục cũng tìm được hạnh phúc. Vậy mà giờ đây khi bạn mình phải chịu sự cay đắng đến từ cuộc hôn nhân không hạnh phúc, mình lại chẳng thể nói được gì. Đúng là khi vui thì nói gì cũng được, còn khi buồn đau thì nỗi buồn cứ dâng trào, nghẹn đắng ở cổ họng và rốt cục chẳng thốt được thành lời.

Cuộc sống vẫn trôi đi thong thả, mặt trời mọc rồi lại lặn, sáng mở mắt dậy đi làm rồi chiều tối về nhà ngủ để rồi sáng mai lại đi. 365 ngày như vậy không có sự thay đổi, trừ khi “điên đột xuất” xin nghỉ việc luôn. Thế thôi. Mình có một lần như vậy, khách chửi, chủ chửi, ai cũng chửi mình, điên lên nghỉ việc, rồi hối hận. Thế rồi quay trở lại tiếp tục cái vòng lẩn quẩn nhà – khách sạn – nhà… Mà trong cuộc sống chuyện gì cũng có thể xảy ra cả, thật buồn.

Hello everybody! Lan man cuối tháng…

Chắc cũng mấy năm rồi không viết blog, thành thử blog mốc meo bụi bẩn hết cả rồi. Đang ốm ho hục hặc giọng khàn hết cả nhưng vẫn lết thết đến khách sạn làm việc, thỉnh thoảng cũng giữ thằng cháu trai 2 tủi quậy như giặc. Viết truyện, viết blog… Ôi, những niềm đam mê ngày trước nay còn đâu nữa khi gánh nặng cơm áo gạo tiền đè nặng lên vai. Nhưng mình đi làm ở khách sạn cũng vui, gặp rất là nhiều người nước ngoài. Nhưng nhiều khi cũng gặp những vị khách khó tính, khó chịu, ưa hạch sách các kiểu. Những ngày ấy đi làm stress kinh khủng.

Những ngày này gió thổi viu viu, trời lành lạnh cứ ngỡ như quay về thuở học trò năm 17 tuổi đạp xe đạp vù vù đến trường Cấp 3 Kon Tum. Haizzz… Nhớ quá đi thôi. Bạn bè hầu hết đều làm việc ở thành phố, còn mình vẫn bám trụ ở nơi đây. Nhớ ngày bé quá, đi chơi la cà cả ngày hái me hái ổi hái cóc hái xoài ăn. Giờ thì có muốn cũng không la cà quán xá được nữa. Thật chán và buồn miên man.

Bị ốm, nên quỡn… lol…